Thằng Đức – Quyển 1 – Tác giả Lạtma
Chiến thuật “riết rồi quen” của Đức dần dần cũng có hiệu quả… Lúc đầu nói nằm ngủ chung thôi cho vui… kể chuyện tiếu lâm cho hai em nghe… Mấy ngày đầu thì rất nghiêm chỉnh chấp hành nhưng sau đó thì nửa đêm… tay trái mò lồn tay phải cũng mò lồn… khều khều móc móc… kỹ thuật điêu luyện. Khiến hang động của người ta lầy lội… lúc đó hắn mới cười gian… leo lên đút vào… dập…
Cặc dập cô em tay vẫn không ngừng móc lồn cô chị… Đến lúc dập cô chị lại tiếp tục móc khều cô em… Được như vậy là đã tuyệt lắm rổi… nhưng chưa có thể nói là nhất long song phụng được… cái mà hắn muốn là vừa dập Kiều Nga vừa bú Kiều Chinh hoặc ngược lại trong lúc sáng đèn… chứ không phải lúc nào cũng có một người giả vờ ngủ say… không biết gì…
Đêm nay quả thật là bất ngờ… tuyệt vời… còn hơn cả tuyệt vời…
Đức mơ màng… tay trái tay phải đều đang xào hai đám lông mềm mại… bất thình lình mở mắt lớn ra… hoàn toàn tỉnh ngủ… phia dưới… trước tiên đầu cặc được bao phủ bởi một vùng không gian ẩm ướt… rồi đến thân cặc… hắn cảm giác toàn bộ cặc mình “mất” hút trong miệng nàng… vô cùng ấm áp… Nếu không phải Nancy thì ai có khả năng này? “Nuốt” trọn con cặc hắn?
Nàng nhả ra… liếm dưới bìu dái… cắn nhẹ… liếm thân cặc lên tới đầu… ngậm vào… mút mút vài cái… nhả ra… liếm từ bụng đi lên… rà lưỡi khắp người hắn… hơi thở nóng hổi bên tai hắn…
– “Hài lòng chưa ông tướng?” Tiếng nàng rù rì…
– Quá đã… sao hôm nay đặc biệt vậy? Mở đèn lên đi…
– “Không được mở đèn… Anh nha… đúng là được voi đòi tiên mà” Tiếng Kiều Nga “giận dữ”… tay nàng “ngắt” cặc hắn…
– “Tham lam”. Tiếng Kiều Chinh “mắng”… tay cũng “ngắt” cặc hắn…
– “Được… được… không tham nữa… hihi…” Thật ra hai bên đều là tự lừa gạt mà thôi… Cho dù tối đến đâu… sau một thời gian chừng vài phút trong bóng tối… mắt con người sẻ được thích ứng để nhìn trong màn đêm… không rõ ràng như ban ngày nhưng đầu vú… chùm lông thì rõ mồn một nhất là nơi đó của Nancy trắng ngần như em bé gái… Các nàng có vẻ e thẹn đậy mà… thôi thì mình cứ giả mù sa mưa… Trò “nhất long tam phụng”… nếu như các đại gia kêu gái trả tiền thì không tính… được chính những người đàn bà của mình chịu chơi trò này với minh… trên thế giới này… dễ có mấy ai… hắc hắc…
Bà cô Kiều Nga lúc này bạo lắm, dang hai chân ngồi xuống… áp chùm lông mềm ngay miệng hắn… Kiều Chinh ngồi lên bụng và cuối cùng Bạch Hổ cầm cặc rà ngay… ép tới… Giống như ba đứa trẻ đang cưỡi trâu trên cánh đồng lúa… Có tiếng cười khúc khích… hình như là của Kiều Chinh đang ngồi ở giữa…
Có câu hát “Ai bảo chăn trâu là khổ? Chăn trâu sướng lắm chứ… ngồi mình trâu phất ngọn cờ lao…” phải chăng là ý này?
– Âm mưu… Đức bừng tỉnh… ba chị em đã có âm mưu từ trước rồi… muốn “mưu sát” mình đây mà… hắc hắc… không dễ đâu…
Bị 3 chị em Nancy cưỡi… Người hắn bắt đầu “giãy đành đạch”… “để chống trả”… phía dưới cặc hất lên liên tục… miệng mút… liếm… cắn… trong khi hai tay nhồi bóp thô bạo cặp vú của Kiều Nga… huy động lực lượng toàn thân “chống trả” trên cả ba “mặt trận”
– “Ui da… đau… đồ quỷ anh… làm gì cắn em mạnh dữ vậy…” Trong bóng tối có tiếng “càu nhàu”… thỉnh thoảng có tiếng cười rúc rích… đôi khi nghe tiếng giường chuyển động…
Hai bên giao chiến… ba em gái “trẻ trâu” thay phiên đổi vị trí miệt mài công kích… có lẻ bất phân thắng bại cho đến khi hắn… không còn biết trời đất gì nữa… ngủ như con heo.
…
Nếu Kiều Nga không lấy tóc làm nhột mũi… Đức có lẽ vẫn còn chưa tỉnh dậy… Thấy hắn mở mắt… nàng đến ngổi làm đẹp trước bàn trang điểm… nét mặt tươi tỉnh tràn trề sinh khí…
– “Quần áo đã chuẩn bị cho anh rồi… đó…” Kiều Nga đưa tay chỉ…
– “Hả? Thôi đừng nha… Bình thường như mọi ngày được rồi… không phải là ngày cưới vợ đâu à…” Đức sững người khi thấy… bộ comple… sơ mi trắng… cà vạt… giày ‘cộp’ bóng láng… Chỉ thiếu cái mũ và khăn quàng cổ thì sẽ y chang như ‘Hứa Vân Cường’ trong bộ phim tập “Máu nhuộm bãi Thượng Hải do Châu Nhuận Phát thủ vai chính trong thập niên 80 của hãng HKTVB…
– “Chuyện gì chứ? Là ý của em đó… anh nha… cái mặt non choẹt… cần phải mặc comple cho người ta nhìn vào thấy có ấn tượng trưởng thành mới được… Ngày mai là Chủ tịch xả rồi…” Nét mặt Kiều Nga vô cùng bá đạo… rõ ràng là “chiếu chỉ” đã ban ra… không thể thương lượng… chỉ có thể chấp hành… Cũng may là trong chuyện đàn bà… nàng cũng vì “đại cuộc” mà nhắm mắt để Đức lộng hành…
Thật ra Kiều Nga cũng biết chia sẻ với đám chị em trong nhà lắm đấy… hơn nửa… nàng cũng chịu “không thấu”… ngay cả lúc cùng Kiều Chinh…” liên thủ”… Dường như đêm qua là lần đầu tiên cả ba chị em “bày thế trận” mới có thể “hạ gục” hắn…
– “Vậy sao? Nghỉ cũng có lý… hihi em nói sao thì sao đi…” Thấy Kiểu Nga “sừng sộ”… Đức liền theo “quy củ”… cứ theo ý nàng… miễn là chuyện đàn bà đừng quạnh quẽ là OK… Đó là tử huyệt…
– “Đẹp trai lắm…” Nancy nhìn hắn trong bộ đồ “día” mỉm cười…
– “ĐI đóng phim được đó… hi hi”… Phương Anh, Thu Tâm, Mỹ Kiều đưa ngón tay cái lên trêu ghẹo…
– “Có long trọng quá đáng không?” Đức ngượng nghịu… Đi ăn tiệc cưới thì OK… cái này là lễ tốt nghiệp thôi mà…
– “Đổ khờ… anh ăn mặt càng xịn thì người ta càng nể trọng…” Thu Hà giảng đạo lý…
– “Cứ như vậy đi… đừng cù nhầy nửa…” Nancy “lườm”…
– “Hi hi… được… anh đi đây…” Tất cả mỹ nữ trong nhà đều cùng một phe… không ngu gì chống lệnh…
…
Đức không coi trọng ngày tốt nghiệp chút nào… đối với hắn… chỉ là một ngày bình thường thôi… chờ kêu tên… lên ảnh tờ giấy chứng nhận đã học qua khóa chính trị… chụp hình… rồi cầm tờ giấy đi làm quan… bởi vậy không nói với ai… Ai dè khi đến trường Đảng… Nhàn, Thủy, Hồng Phượng, Tâm, Yến, Tuyết đã có mặt đầy đủ…
– “Wow… anh Đức hôm nay thiệt đẹp trai ahihi” Hồng Phượng tấm tắc khen nịnh…
– Hi hi… Cái gì hôm nay chứ? Lúc nào cũng vậy mà…
– “Con nha… ngày quan trọng như vậy mà không nói… cũng may dì Út con nói với má…” Nhàn nghiêm sắc mặt “mắng”…
– “Là Yến nói cho dì biết đó… cháu thật là…” Tâm cũng “sa sầm” nét mặt…
– “Anh nha… có coi em là bạn gái không vậy? Nếu dì Thảo không nói… anh thật làm em tức chết mà…” Đến lượt Yến “sừng sộ”… bên cạnh nàng… Tuyết im lặng nhưng cái “lườm” nếu là ngọn phi đao chắc cũng “lấy mạng” hắn lâu rồi… Có điều Đức vô cùng thắc mắc… hai nàng này không phải lúc nào cũng như nước với lửa mà… Sao hôm nay giống như chị em vậy…
Bên tỉnh ủy hôm nay chỉ có Lương Học Hữu… lão là cựu Hiệu Trưởng… Hôm nay trở về với tư cách Phó Chủ tịch tỉnh đọc diễn văn khích lệ rất là hợp lý… Bên thành ủy có cả Chủ tịch Vân và Phó Chủ tịch Thảo… Sau trận nhất long song phụng bất ngờ ngày hôm ấy… hai người này hôm nay trở nên thân thiết hơn bao giờ… Lúc bắt tay “học viên” Đức… cả hai đều cố ý khều khều bàn tay hắn… hàm ý “đến hẹn lại lên”… dĩ nhiên hắn cũng nghiêm túc khều khều tay hai nàng lại… ý nói anytime… với vẻ mặt nghiêm túc đạt tiêu chuẩn của người cán bộ gương mẫu… khiến cả hai cố nín cười… ý xuân rào rạt…
Diễn văn dài vòng, lượm thượm cuối cùng củng xong… Kế đó là trao bằng cấp chụp hình… Lúc cùng hắn chụp hình lưu niệm… Đồng Giao có vẻ rất e ấp, trái lại Thanh Nhã rất tự nhiên… khiến hắn mỉm cười… nghĩ đến lúc hai người điên cuồng trong không gian nhỏ hẹp của chiếc Porsche… Dường như đoán được hắn đang nghỉ gì. Ánh mắt nàng hung hăng lườm… quay lưng bước đi… khóe miệng có ý cười…
Hồng Phượng lấy làm lạ… khi thấy Yến, Tuyết… lăng xăng tranh nhau chụp hình với Đức còi… như hai gái lấy một chồng vậy… nghỉ bụng: Nancy… hai cô này… Không chứ hả? Tên Đức còi này là tình thánh à?
Quyên cùng chồng cũng đang bận rộn chụp hình lưu niệm cùng người nhà… không ngừng liếc về hướng bên này… thấy hắn “rảnh” liên kéo tay Tùng… hai anh em ngày nay đều có chữ “Đức” khắc trên trán… đến bên hắn chụp hình là chuyện nên làm… Sau đó… đẩy anh mình qua một bên… tươi cười chụp riêng với hắn… đây mới là mục đích chính của nàng…
Trước nhiều cặp mắt hâm mộ… Lương Học Hữu kéo tay Đức ra một góc nói nhỏ:
– “Khi nào có rảnh… haha… ghé nhà ngồi một chút…” lão ngập ngừng… không biết nói sao cho phải… Hường đã khám phá ra lão có gian tình với Nhật Lam… bà giận dữ… muốn đem sự tình lên Tỉnh ủy tố cáo… nếu thật sự là như vậy thì đời lão coi như tàn… cốt khỉ sẻ hoàn cốt khỉ… lão không muốn trở về thời kỳ ghẻ lạnh… giết chết lão… lão sẻ thấy sướng hơn nhiều…
Biện pháp duy nhất là tìm một người có thể khuyên giải bà vợ mình biết rõ lợi và hại… Có ai lý tưởng bằng Đức chứ? Hường… vợ lão cũng rất thưởng thức cậu trẻ này… đã nhiều lần đến nhà ăn cơm… hơn nửa còn có thể giữ bí mật cho lão… Phe ta mà…
– “Có chuyện gì không chú?” Đức nghi hoặc… nếu không phải là chuyện quan trọng… lão này không thần thần bí bí như vậy đâu…
– “… Bà xã tôi muốn gặp cậu… nói có chuyện muốn nhờ”…
– “Hả? Biết chuyện gì không?” Đức ngạc nhiên…
– Cậu tới nhà gặp bả thị biết… Aiz… bà nhà tôi nói cậu là người biết lắng nghe người khác… còn con Nhả và tôi thì không… đúng là bụt nhà không thiêng… vì vậy mới nghỉ tới cậu… – Học Hữu xạo cho qua chuyện… lão chỉ mong Đức đi khuyên bà vợ mình đừng làm chuyện dại dột… nhưng lại ngại miệng nói ra sự thật… nên cứ ngập ngừng… nhưng lão tin Đức là người lanh lẹ… lúc đó hắn sẻ hiểu…
– “Được rồi… chú đã nói như vậy… mai mốt cháu rảnh ghé nhà gặp cô…” Đức là người thông minh… xem ra lão này có gì khó nói… thôi thì mai qua nhà ông ta coi thế nào…
– “Cái gì mai mốt chứ… Hôm nay đi…” Thấy Đức gật đầu, Học Hữu mừng rỡ hối thúc…
– “Hả? Hôm nay?” Đức sửng sốt… chuyện gì đây…
– “Ừm… hôm nay đi… cậu… nhớ giữ kín chuyện này…” Học Hữu nhỏ giọng…
…
– “Có phải ba tôi muốn anh đi gặp mẹ tôi không?” Nhân lúc mọi người không để ý… Thanh Nhã lại gần Đức hỏi nhỏ… Chuyện ba nàng tò tí với bạn thân… khiến Nhã vô cùng khó xử…
– “Ừm… tính hỏi “em” đây… biết chuyện gì không vậy? Anh thấy ba em thần thần bí bí…” Thấy không ai ở gần… Đức xưng “anh” gọi “em” ngọt xớt khiến mặt Thanh Nhả đỏ như ráng chiều… lòng như uống mật ong… nhưng cũng không biết nói thế nào về câu chuyện của ba mẹ nàng…
Ba nàng tằng tịu với Nhật Lam… bạn thân nàng… chuyện xấu hổ như vậy dĩ nhiên nàng không muốn cho người ngoài biết… nhưng mẹ nàng muốn gặp hắn… nàng không biết tại sao nhưng nàng biết cả ba và mẹ rất thích và tin tưởng hắn… và nàng cũng đã là người của hắn…
– “Ừ… anh nhớ giữ kín chuyện này… mình nói chuyện sau…” Thanh Nhã nhỏ giọng…
Lại giữ kín? Sao hai cha con một giọng điệu vậy?
…
– “Đức… cậu đi xã Đông Phú… tình hình phức tạp… lão Định ở phòng văn hóa Thông tin và lão Hòa ở phòng Thú Y đều là bạn già của tôi… họ nói gần đây người của Chủ tịch Quang có tiếp cận Phó Chủ tịch xã…” Du lại gần Đức tiết lộ thông tỏ lòng trung quân…
Tối qua… Định và Hòa đến rủ Du đi nhậu… Đi nhậu chỉ là cái cớ… Du một sớm một chiều trở thành Phó Chủ tịch huyện Cờ đỏ… khiến hai người trố mắt… biết Du đã tìm được chỗ dựa vững chắc rồi… nếu không dù có chờ thêm 10 năm nửa cũng chưa tới lượt hắn… vì vậy muốn nhờ Du tiến dẫn… Tiến dẫn thôi nhưng cũng phải có phong bì đấy… chuyện thiên kinh địa nghĩa… lúc Du nhờ Ngọc tiến dẫn… cũng “chảy” không ít máu… mới có “thành tựu” như hôm nay…
Rõ ràng là vận may gõ cửa cho cả hai bên… khi biết Định, Hòa đang công tác tại xã Đông Phú… Du mở cờ trong bụng… sao trùng hợp vậy… có dịp lấy lại chút vốn rồi… Thế là hé lộ…”Hai ông thật là hên… nà có nghe tên Trần Đức chưa…”
Trong quan trường… ngoại trừ Chủ tịch xã thường lên huyện họp hành thì còn biết chút ít… tép riu như hai người Định, Hòa thì làm sao nghe được những chuyện phong vân trong thành phố… nào biết uy danh của Trần Đức… nghe Du kể… đem lòng hâm mộ…
Tiếp theo đó… nghe Trần Đức được điều xuống làm Chủ tịch xã Đông Phú… để được rèn luyện… trước khi hóa rồng bay cao… Định, Hòa… cả hai xúc động… cả người run lẩy bẩy… đây là cơ hội bằng vàng để “phò tá điện hạ”… hy vọng sau này sẽ có một ngày không là Bí cũng là Tịch…(Không là Bí thư cũng là Chủ tịch)… nếu được tiến dẫn… Lúc này Định, Hòa mới cảm thấy hình như phong bì chưa đủ tinh thâm ý trọng… vội vàng hứa hẹn… nếu được một lời tiến dẫn…
Đó là lý do Du nói xả Đông Phú nội tình phức tạp…
– “Hả? Lão Du có bạn ở xã Đông Phú à? Cái gì phức tạp? Nói nghe thử?” Bây giờ kinh nghiệm cũng phong phú lắm rồi… Sao lại không nhìn ra Du muốn gì? Có người muốn dựa vào mình… là chuyện tốt… sau này công tác cũng dễ triển khai…
– “Haha… Tôi thì không rành lắm… hay là tôi kêu họ ra… chúng ta ngồi xuống làm vài ly… sẵn dịp để họ nói cậu nghe…” Du hồi hộp mong đợi… Chỉ cần Đức gật đầu… lão thu xếp mời cơm… thế là phong bì vào túi…
– Ừm… được… khi nào nói tôi biết… ừm… hay là 6 giờ chiều nay đi… gặp họ nửa tiếng được rồi… Có biết nhà hàng…
– “Biết… biết mà… tôi cùng đám bạn tới đó ăn hoài… ha ha đồ ăn ở đó thật là hết xẩy…” Du mừng rỡ… được dịp nói vài câu sờ dái ngựa… lưng vô tình cúi thấp hơn một chút… mới hôm qua thôi… hôm nay đã móc nối được rồi… Đức ca quả thật cho mình chút mặt mũi… Du hãnh diện lấy di động gọi…
– “Ê… Đức… lại đây bác hai… má và em muốn chụp hình…” Hồng Phượng đứng đàng xa hung hăng “quát”…
– À… được được… tới liền… Yến… Tuyết… đến đây chụp chung đi… đều là người nhà…
Yến… Tuyết nghe hắn nói đều là người nhà… hai má hơi đỏ lên… cũng phải… nếu không thì là gì? Thật là tiện nghi cho hắn…
Xong rồi… lễ tốt nghiệp cuối cùng cũng xong… ai về đơn vị nấy… là một kỷ niệm đẹp… ụa…”nhớ là có cắm trại dã ngoại mà? Đâu có thấy đâu?” Đức nhìn Đồng Giao đang cùng Thanh Nhã đứng gần đó hỏi…
– “Lúc đó anh đang làm người hùng ở Cao Lãnh… chẳng lẽ mọi người phải chờ anh à?” Thanh Nhã trừng mắt…
– “Nhắc tới mới nhớ… có người ái mộ anh đó…” Đồng Giao giọng chua chua nói… Con nhỏ Phương Linh hình như đang bị tên này hớp hồn rồi…
– “Vậy à? Hết cách thôi… Sức quyến rũ của tôi là do trời ban… hi hi…”
– Mặt dày…
– Trơ trẽn…
– Wow… cảm ơn đã khen… hahaha…
…
– “Yến, Tuyết… bây giờ anh có việc… hai em tối mai 8 giờ… ra ngoài ăn tối với anh ha…” Thấy cả hai “khắn khít” Đức ra chiêu “thăm dò”… nếu cả hai chịu hẹn hò một lúc thì… sướng quá…
– “Ừm…” Tuyết ghé tai Yến rù rì… không biết có âm mưu gì… cả hai gật đầu… cười giảo hoạt…
…
Lúc Học Hữu còn là hiệu trưởng trường Đảng… một chức vị nhàn rỗi nên tâm lý chán nản… vì vậy cái chuyện giường chiếu rất là thờ ơ… lâu lâu Hường bóng gió lắm… lão mới tuột quần nhảy lên nhấp nhấp vài cái rồi nhảy xuống…
Hường thì khác… mới xấp xỉ 50… tuổi hồi xuân… lúc nào cũng rạo rực xuân tình lại không được thỏa mãn… Bà đã có ý ra ngoài tìm trai trẻ… xã hội lúc này tiến bộ… nghe nói bọn nhóc rất thích những phụ nữ sồn sồn như bà… nhiều kinh nghiệm… làm bọn chúng sướng…
Hường nghỉ vóc dáng bà cũng không tệ mà… Vú đít vẫn còn săn… không có lý nào không “chài” được vài thằng nhóc mới lớn hám đụ… để thỏa mãn bà… cùng lắm cho chúng một chút tiền cũng được…
Nói thì dễ nhưng khi muốn làm thì khó… bà không biết làm sao tìm… còn đang loay hoay thì đùng một cái… Hường tình cờ khám phá Học Hữu có gian tình với bạn thân của con gái… Nhật Lam…
Thay vì giận dữ… Hường mừng rỡ… một chút áy náy trong lòng cũng không còn… ông đã ăn chả thì bà ăn nem thôi… hợp lý mà… ai cũng có niềm vui. Hường biết khả năng của ông chồng mình… ăn được mấy miếng chả chứ? Lão đã hết xí quách rồi…
Hường nhắm Trần Đức… tại sao không? Hắn dễ thương… quen biết với bà… người ngay trước mắt… không cần phải đi xa… lại là trai mới lớn…
…
– “Hi hi… Chào cô… chị Nhả nói cô tìm cháu có việc à?” Đức nghi hoặc… Mặt mài tươi rói mà… nhìn không ra là người đang có chuyện nha…
– “Ừm… có chút chuyên… nhưng cô có chuyện… cháu mới tới nhà à? Đã lâu không thấy tới nhà ngồi chơi… sao vậy? Bận rộn lắm sao? Hường “xụ mặt”…
– Ha ha… chút chút thôi mà… Hình như cô sắp đi ra ngoài hả? Cháu rảnh rỗi một chút… cháu đưa cô đi ha…
– “Có phiền không? Có mất thì giờ cháu không?” Hường nghe Đức nói… mừng rỡ trong bụng nhưng ngoài miệng khách sáo… màu mè…
– Haha… không đâu… bây giờ mới 11 giờ… cô muốn đi đâu… cháu đưa cô đi…
– “Đi… chở cô đi dạo một vòng… đi đâu cũng được…” Hường “thở dài buồn bã”… vừa thấy chiếc Porsche 911 Carrera… liền trố mắt trầm trồ…
– Ui cha… xe đẹp quá… của cháu à? Xe này… đắt lắm đấy…
– Hi hi… không phải của cháu… mượn của bạn thôi… mời cô lên xe…
…
Đức cho xe chạy chầm chậm… ngầm quan sát… bên cạnh… Hường vẫn yên lặng… âm thầm trù tinh… làm sao câu dẫn hắn mà không làm hắn sợ…
– Nghe chị Nhả nói cô có chuyện à? Hay là cô nói cháu nghe thử…
– “Aiz… Chuyện buồn trong nhà…” Hường “bi thương” kể…
– “Đó… cháu nghỉ ổng làm như vậy… có đáng giận không? Đức à… cô buồn quá… muốn uống chút rượu cho khuây khỏa…” Hường “thê lương” nhìn Đức… trong đầu âm mưu mượn hơi men tấn công…
– Ừm… nhưng thân phận cô… đi uống rượu ở ngoài đường không tốt đâu… cháu có căn nhà bên cầu… Cháu đưa cô đến đ&oacut